Chuyện hai nhà sư qua sông — bạn đang cõng điều gì lâu quá rồi?
Đăng: 2026-07-29 · Cập nhật: 2026-07-30
Hai nhà sư trên đường hành cước đến một bờ sông thì gặp một cô gái không dám lội qua dòng nước xiết. Vị sư huynh lẳng lặng cõng cô qua sông, đặt xuống bờ bên kia, rồi đi tiếp. Vị sư đệ càng đi càng bức bối, cuối cùng buột miệng: “Người xuất gia sao huynh lại cõng phụ nữ?”
Sư huynh mỉm cười: “Huynh đã đặt cô ấy xuống ở bờ sông. Sao đệ còn cõng đến tận đây?”
Điều câu chuyện muốn nói
Chuyện đã qua cũng như cô gái bên bờ sông: việc cần làm thì làm, xong thì đặt xuống. Nhưng phần lớn chúng ta giống vị sư đệ — sự việc kết thúc từ lâu mà tâm vẫn mang theo: một câu nói khó nghe tuần trước, một lỗi lầm năm ngoái, một người đã rời đi.
Nhiều điều làm ta nặng lòng không phải vì nó nặng — mà vì ta cõng nó lâu quá. Hôm nay, thử hỏi mình: mình đang cõng điều gì mà lẽ ra đã đặt xuống được rồi? Không cần buông hết ngay — chỉ cần nhận ra mình đang cõng, đôi vai đã nhẹ đi một phần.